Mao Sơn Tương truyền, trên dãy Mao Sơn quanh năm mây phủ sương giăng thuộc đất Giang Tô, có một ngọn cổ sơn hiểm trở, vách đá dựng đứng tựa kiếm chọn trời xanh, khe suối len lỏi giữa rừng tùng bách ngàn năm tuổi. Chính nơi thâm sơn u tịch ấy, bậc tiền nhân đã dựng đàn lập phái, ngày đêm tham thiền luyện khí, chiêm nghiệm lẽ vận hành của trời đất mà truyền lại cho hậu thế một môn phái kỳ dị bậc nhất chốn giang hồ. Đệ tử Mao Sơn không tranh hùng bằng đao kiếm như các phái võ học thông thường, mà tu tập theo con đường đạo pháp huyền môn: vẽ linh phù triệu âm binh, niệm chân ngôn khiến quỷ mị khiếp đảm, khổ luyện thần thức để thông suốt cả 3 cõi Thiên - Địa – Nhân. Một lá bùa vàng dán lên trán có thể trấn yêu trừ tà; một câu chân ngôn cùng ấn quyết có thể sai khiến âm binh xung trận. Cũng chính vì những dị thuật gọi quỷ sai thần kinh người ấy mà một thời gian dài, thiên hạ đồn thổi Mao Sơn là tà ma ngoại đạo, khiến người đời khiếp sợ, chẳng mấy ai dám lại gần. Bước ngoặt của môn phái đến vào đời sư tổ thứ 5 — Mao Chân Nhân, bậc kỳ nhân đạo hạnh cao thâm, thấu tỏ lẽ chính tà. Người đau lòng trước những lời đồn oan uổng, bèn phát nguyện toàn tâm toàn lực phát dương quang đại, minh định đạo pháp Mao Sơn vốn dùng để trừ tà hộ dân chứ chẳng phải hại người. Từ đó, thanh danh môn phái dần được rửa sạch, tiếng tăm lẫy lừng khắp bốn phương, thu hút rất nhiều thiếu niên anh hùng không ngại thâm sơn cùng cốc, vượt đường xa vạn dặm tìm đến bái sư học đạo. Không trọng ngoại công cương mãnh, đệ tử Mao Sơn tu theo lẽ song tu: rèn Tinh thần để linh phù thêm phần linh nghiệm, ấn quyết thêm phần chuẩn xác; luyện Thể chất để thân thể dẻo dai, đủ sức chịu những đêm dài tĩnh tọa luyện đan hay những trận pháp trường kỳ đấu trí đấu lực. Khi lâm trận, đạo sĩ Mao Sơn tay bắt quyết, miệng niệm chú, từng lá linh phù vàng tung bay như cánh bướm lửa, vừa phòng thân hộ mệnh vừa phản công sắc bén, khiến địch thủ trở tay không kịp — một lối đánh huyền bí mà uy lực, xứng danh kỳ môn dị thuật giữa chốn võ lâm. Trọng khí: Tinh thần, Thể chất. |