Thục Sơn
Giữa chốn nhân gian nhiều biến động, có một ngọn núi cao sừng sững chọc trời, quanh năm mây trắng vờn quanh đỉnh, suối tuôn thác đổ như dải lụa bạc vắt ngang vách đá — đó chính là Thục Sơn, ngọn núi thiêng đã đi vào biết bao truyền thuyết kiếm hiệp của Trung Nguyên, nơi kiếm khí và tiên duyên hòa quyện thành một. Nhưng ít ai biết, ngàn năm trước, chốn bồng lai này từng là ma địa của yêu quái, vạn vật trong vòng trăm dặm hoang tàn xơ xác do ác ma tác quái, dân lành sống trong sợ hãi triền miên, không một bóng người dám bén mảng tới gần chân núi. Để trừ họa cho thiên hạ, hai vị kỳ nhân đắc đạo là Thái Cực chân nhân và Nhất Tâm đạo trưởng đã không quản hiểm nguy, vượt ngàn dặm rừng thiêng nước độc, một thân kiếm khí xông thẳng vào hang ổ ma quái. Trải qua bao ngày đêm huyết chiến kinh thiên động địa, hai vị đạo sĩ mới hàng phục được đại ma đầu Long Cốt Tinh, giải trừ nghiệt chướng đè nặng lên ngọn núi suốt bao đời. Từ đống tro tàn của trận chiến sinh tử ấy, Thục Sơn phái chính thức khai sơn lập phái, thu nhận đệ tử khắp bốn phương, truyền dạy trọn vẹn sở học bình sinh — từ kiếm pháp cương mãnh đến tâm pháp ngự kiếm cao thâm — để hậu nhân đời đời gìn giữ chính đạo giữa nhân gian, Thục Sơn phái từ đó phát dương quang đại. Đệ tử Thục Sơn tu luyện theo con đường kiếm tu chính tông: ngày ngày đối diện vách núi luyện kiếm ý, đêm đêm ngồi thiền dưới ánh trăng để dưỡng chân khí, lấy phi kiếm làm bạn, lấy ngự kiếm thuật làm sở trường tuyệt kỹ. Một khi trường kiếm xuất tiêu, kiếm quang lấp lánh tựa dải ngân hà rơi xuống nhân gian, người trong kiếm, kiếm theo ý, tiến thoái linh hoạt khôn lường, khiến đối thủ khó bề lường trước. Chính nhờ lối tu luyện khổ hạnh cùng thân pháp bền bỉ ấy, thế hệ đệ tử Thục Sơn ngày nay vẫn kế thừa trọn vẹn ba yếu quyết lập môn của tiền nhân, dung hòa sức mạnh, sự nhanh nhẹn và sức bền thành một, tạo nên phong cách chiến đấu vừa uy mãnh vừa khôn lường trên khắp chiến trường Chiến Quốc. Trọng khí: Cường Lực, Mẫn Tiệp, Nại Lực. - Kỹ Năng Thục sơn |