Chien Quoc
 
 

Côn Luân

Mấy trăm năm nay, giang hồ vẫn lưu truyền câu ca "Đông có đảo Bồng Lai, Tây có Côn Luân", ý chỉ hai chốn tiên cảnh hiếm hoi còn sót lại giữa cõi nhân gian đầy tục lụy. Nếu đảo Bồng Lai ẩn mình giữa biển khơi mù sương thì Côn Luân lại sừng sững trên đỉnh núi cao vời vợi tại Trường Thành phía Tây, quanh năm mây trắng vờn quanh đỉnh núi, tuyết phủ ngàn năm chẳng tan, linh khí trời đất tụ hội thành một cõi thanh tịnh, tách biệt hẳn khỏi vòng xoáy tranh đoạt của thế sự đao binh.

Tương truyền, từ thời Khương Tử Nha phò nhà Châu diệt bạo Trụ, bậc kỳ nhân mang thiên mệnh phong thần ấy đã từng đặt chân lên đỉnh Côn Luân bái kiến tiên tổ, để lại nơi đây một mạch đạo pháp thâm sâu khôn lường. Kể từ đó, danh tiếng ngọn núi thiêng vang xa bốn cõi, thu hút biết bao cao nhân đạo sĩ khắp thiên hạ tìm đến quy ẩn tu hành, dựng am cất quán, gạn lọc tục niệm mà truyền thụ đạo thống hết đời này sang đời khác, dần dà bồi đắp nên một môn phái Côn Luân lừng lẫy chốn võ lâm, được người đời xem như biểu tượng của chính đạo.

Trong tông môn, đệ tử được phân chia thứ bậc rõ ràng theo căn cơ và công phu tu luyện: kẻ mới nhập môn là ngoại môn đệ tử, ngày ngày quét lá gánh nước, tĩnh tâm học đạo nơi sơn môn; qua nhiều năm khổ luyện mới được thu nhận làm nội môn đệ tử, chính thức được truyền thụ tâm pháp thượng thừa; đến khi đạo hạnh viên mãn, thần thông quảng đại, mới được tôn xưng trưởng lão, đứng đầu một nhánh tu vi, gánh vác trọng trách gìn giữ núi thiêng.

Con đường tu tiên nơi đây trải qua ba tầng cảnh giới. Bậc thấp nhất là dẫn khí luyện đan, mong cầu một ngày đạt tới trường sinh bất lão, thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi. Cao hơn một bậc là luyện thành thuật hô phong hoán vũ, chỉ cần phất nhẹ tay áo cũng đủ khiến mây đen vần vũ, sấm chớp giao tranh giữa bầu trời quang đãng. Đến khi đạo hạnh viên mãn, bậc cao thủ đắc đạo mới được truyền thụ bí pháp tối thượng - phép gọi Thần Long, mượn sức rồng thiêng hô ứng đất trời, uy chấn khắp một phương. Chiêu thức Côn Luân theo đó cũng mang phong vị riêng: lấy nhu khắc cương, thân pháp phiêu dật tựa tiên nhân đạp mây cưỡi gió, kiếm ý hòa quyện cùng đạo pháp, một chiêu đánh ra tưởng nhẹ tựa gió thoảng mà ẩn chứa sát cơ khôn lường, khiến đối thủ khó bề đoán định.

Thế nhưng, con đường tu tiên chưa từng trải đầy hoa gấm. Người luyện tiên thuật nơi Côn Luân không chỉ cần tư chất hơn người, ngộ tính xuất chúng, mà còn phải tôi luyện một tâm niệm kiên định tựa bàn thạch, giữ tâm thanh tịnh không để thất tình lục dục quấy nhiễu, mới mong có ngày thấu suốt thiên cơ, tu thành chánh quả. Cũng bởi lẽ đó mà đệ tử Côn Luân xưa nay luôn mang phong thái tiêu dao tự tại, khiêm cung mà uy nghiêm - vừa là đạo sĩ tu hành nơi non cao tuyết phủ, vừa sẵn sàng dấn thân xuống chốn giang hồ đầy sóng gió mỗi khi chính đạo cần người gánh vác.

Trọng khí: Tinh thần, Mẫn Tiệp.

- Kỹ Năng Côn Luân

Môn phái:Côn Luân-Mao Sơn-Thục Sơn-Đường Môn-Cấm Vệ Quân-Vân Mộng Cốc-Đào Hoa Nguyên
 
 
 
Đầu trang